KHÍ CÔNG LÀ TINH HOA CỦA PHƯƠNG ĐÔNG

Email In PDF


Như chúng ta đã biết, khí công có từ lâu đời nhưng nó không bao giờ cũ, nó chỉ ẩn tàng đó đây trong các dòng họ, dòng phái. Nên có thể nói khí công là một tinh hoa của thế giới nói chung và của Việt Nam nói riêng. Đã là tinh hoa thì nó sẽ không bao giờ mất, và đã là tinh hoa thì khó tìm, đó cũng là bí kíp và truyền thống của dân tộc.

c phải thường xuyên, chuyên cần. Phải thực hành có bài bản, chính xác và phải tôn trọng những nguyên tắc bắt buộc. Để có thể hợp nhất với điều kiện, phương tiện và hoàn cảnh của tự nhiên, tức là trả lại điều kiện tiên thiên, phương tiện tiên thiên, hoàn cảnh tiên thiên cho con người hiện tại. Để cho “nhân cơ” hợp nhất với “thiên cơ”. Mỗi chúng ta cũng như vạn vật đều là những cơ thể trong vũ trụ, đều có vị trí không gian và nguồn năng lượng riêng, nhưng vận hành theo cái chung. Mỗi cơ thể đều phải hòa hợp với vũ trụ và thiên cơ cũng hòa nhập với vạn vật trong một thể thống nhất.

Trong vũ trụ khi năng lượng kết tụ thì sinh ra vạn vật có hình tướng và liên tục biến đổi, không dừng nghỉ Đạo Phật gọi là “vô thường”. Thông qua vận động thì giải phóng và thu nhận năng lượng, đồng thời năng lượng thông qua vận động để ổn định cơ cấu mà hình thành kết cấu. Không có một nguồn năng lượng nào, một vận động nào, một cơ cấu nào được tạo ra bởi hậu thiên mà hợp lý bằng năng lượng tự nhiên, vận động tự nhiên và cơ cấu tự nhiên. Vạn vật (thể cơ) phải hòa hợp trong nhất thể (thiên cơ) và nhất thể phải chi phối vạn vật. Cho nên từ “Cơ cấu

Vận động Năng lượng”, đấy là quy luật của vạn vật trong tạo hóa. Năng lượng của vũ trụ thì tràn ngập, nó phủ kín muôn vật và thấm trong muôn vật. Nhưng ta muốn hòa hợp với nó thì phải biết quy luật vận hành của nó gọi là “pháp”. Mọi pháp đều chỉ là phương tiện để chứng ngộ. Muốn có pháp hay phải trọng thầy giỏi, khi có pháp hay thầy giỏi thì phải tự mình tin thầy, phải tu luyện vượt qua pháp để chứng ngộ đó là “tin mình”. Mà tin mình mới có ngộ tính, có ngộ tính mới muốn thực hành để đạt tới chứng ngộ. Nếu muốn tu luyện thì phải “khổ luyện” thông qua tu luyện và khổ luyện thì con người mới đắc pháp mà không chìm trong pháp. Do đó mọi phương pháp muốn thành công thì phải “tu” mà muốn “tu” thì phải “khổ” và có khổ mới vượt lên chính mình để đi đến thành công. Mọi con đường đi đến thành công đều phải thông qua pháp. Khi ngộ tính thì mọi pháp đều có “chân tính” tức “phật tính”, còn không ngộ pháp thì mê lầm tức “vô minh”

Vậy, “tu luyện” hay “khổ luyện” theo pháp đều phải theo quy luật từ cận pháp đến hành pháp đến trụ pháp sau cùng là xuất pháp. Có yêu pháp mới gần pháp, có gần pháp mới hành pháp, có thực hành pháp mới trụ được pháp, có trụ được pháp mới vượt qua pháp để làm thầy, để xuất pháp, để tự mình chứng ngộ mới dẫn dắt mọi người thông qua pháp để chứng ngộ như mình. Đây là con đường mà các bậc thầy chân chính, các thánh nhân, các vị bồ tát và cao nhất là đức Phật đã vượt qua. Đó là con đường chân chính và đó cũng là “đạo”. Cũng như những tư tưởng tiến bộ, những thành đạt chính trị, những lãnh tụ, vĩ nhân được cả nhân loại kính trọng, tôn vinh cũng tuân theo quy luật (pháp phương tiện). Đó là con đường của nhân thể, đó là “đời”, “ đạo và đời” tuy hai mà một, cũng dẫn dắt nhân loại đến hạnh phúc, thái bình và an lạc. Vạn vật đều trở về cân bằng trong tự thể của nó. Con đường tu luyện khí công cũng không nằm ngoài quy luật trên.

Một bậc thầy khí công trước tiên phải là một người tu luyện và khổ luyện, là một người thầy chân truyền về pháp, và phải có đa kiến thức. Kiến thức về y lý phương Đông, kiến thức về y học, khí công và võ thuật, cũng như các kiến thức khác về nhân học, tâm học và năng lượng…Hơn nữa thầy khí công cũng phải có tình yêu thương và lòng từ bi. Vì tình yêu thương và lòng từ bi là năng lực vĩ đại nhất để liên kết vũ trụ, liên kết con người. Cũng vì thế khi chúng ta nhìn về lịch sử, chúng ta thường thấy các bậc thầy khí công đều hiện diện trong sự trường thọ, khỏe mạnh, tình thương và an lạc. Luyện tập khí công là phải chứng ngộ được thân và tâm thông qua hơi thở. Tức là ngoài phải dãn mở thông thoát được cân – cơ – xương, trong phải chuyển hóa hợp nhất với tinh khí thần. Muốn vậy phải thông qua pháp là điều thân, điều tức và điều tâm. Quá trình này phải liên tục và hợp nhất từ giai đoạn nhập pháp đền hành pháp và xả pháp trong khí công và cũng phải hài hòa trong điều thân, điều tức và điều tâm trong nhập thiền, trụ thiền và xả thiền. Tuy nhiên trong quá trình luyện công và hành thiền phải đi từ động công đến tĩnh công và sau cùng là thiền định. Mặc dù mỗi giai đoạn tu luyện đều phải điều 3 thứ: thân-tức- tâm một lúc. Nhưng đối với luyện động công mục đích chính là để điều thân, làm cho cân – cơ – xương dãn nở thông hoạt. Cho nên khi tập tinh thần thường chủ động quán thân sao cho cơ thể luôn luôn thả lỏng, động tác sao cho chậm rãi khoan hòa để hơi thở êm sâu và tâm an lắng. Tức là luôn trong trạng thái chậm rãi, nhu nhuyễn trên một cơ thể buông thư thì hơi thở sẽ êm đềm và dẫn đến trạng thái sinh học bên trong tốt hơn. Cho nên các quá trình luyện động công là cả quá trình điều thân phá vỡ những căng thẳng bí kết ở thân, tiến tới làm chủ thân mình để tiến tới luyện tĩnh. Đến giai đoạn luyện tĩnh công, khi mà quá trình điều thân đã căn bản cân- cơ – xương đã thông hoạt mới có thể nhiếp phục cơ thân để luyện khí huyết, năng lượng bên trong. Tức là qua động để hồi tĩnh, và thông qua tĩnh để phục động. Giai đoạn này cơ thể ngồi bất động, vững vàng như trái núi, ta dùng tĩnh tinh thần khai mở, dẫn dắt khí huyết, năng lượng bên trong. Hay còn nói dùng tâm quản hướng vào trong để điều vận, hòa hợp với nguồn sinh lực bên trong, nên giai đoạn này vẫn duy trì cả 3 điều: thân- tức- tâm nhưng điều khí là cơ bản. Khi điều vận nguồn năng lượng bên trong được thông hoạt và cân bằng, cũng sẽ có tác động đến thân làm thân càng thư dãn và tràn trề sinh lực.

Chính vì thế luyện động đến tĩnh là phù hợp với quy luật vận động- cơ cấu- và năng lượng hợp với tự nhiên. Động để hồi tĩnh và tĩnh để phục động. Cơ cấu (cơ thể) thông qua vận động (động công) để hình thành năng lượng. Năng lượng thông qua vận động (thuộc tĩnh công) để ổn định cơ cấu. Cho nên luyện từ động đến tĩnh là một phạm trù nhân quả và là một quy luật tất yếu. Luyện động công là để có ngoại kiên sẽ dẫn đến nội cường và luyện tĩnh công để có nội cường dẫn đến ngoại kiên.

Do vậy có thể kết luận rằng, luyện khí công phải đi từ động đến tĩnh qua điều thân, điều tức và điều tâm, để ngoài thì khai mở cân- cơ- xương, trong thì hợp nhất tinh-khí- thần. Tạm gọi mỗi chúng ta có 3 thân: thân bên ngoài là vật lý, thân giữa là năng lượng và thân bên trong là tâm linh. Thì con đường tu luyện khí công đi từ động đến tĩnh là con đường kiểm soát được cả 3 thân để chúng ta có một thân chung, với cơ thể khỏe mạnh, năng lượng dồi dào và trạng thái tinh thần an lạc. Đó là con đường (pháp) giúp con người vượt qua bệnh tật và lão hóa để thành con người có sức khỏe và an lạc ngay trong cuộc đời này. Nhất là trong điều kiện và hoàn cảnh hiện tại, tuy đời sống cao hơn, đầy đủ hơn, nhưng con người đã ngày càng rời xa quy luật của tự nhiên về năng lượng, vận động và cơ cấu. Như ăn uống ngày càng công nghiệp hóa, chất thải và bụi công nghiệp ngày càng gia tăng. Tiếng ồn ô tô, xe máy và các phương tiện công nghiệp ngày càng nhiều. Tinh thuần luôn phải cập nhật các phương tiện thông tin hiện đại, lại còn dịch dã ngày càng nhiều…Thì việc luyện tập khí công dưỡng sinh hay một phương pháp dưỡng sinh khác đều là cần thiết, để lặp lại trạng thái tâm lý và cân bằng sinh học cho mỗi con người.

Võ sư- Bác sỹ - Khí công sư Nguyễn Văn Thắng

 

Lần cập nhật cuối ( SUNDAY, 10 JANUARY 2010 03:57 )  

Thăng Long Võ Đạo

Sample image Hội tụ tinh hoa của nền võ thuật cổ truyền Kinh Bắc cùng với sự trải nghiệm trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của Sáng tổ Võ sư Nguyễn Văn Nhân, Thăng Long Võ Đạo đang từng ngày xứng đáng với chữ "Rồng bay" đem tinh túy Khí công và Võ học ra giúp đời

BQT Website

Địa chỉ: Số nhà 179 Ngõ Hồng Mai - Hai Bà Trưng - HN
Điện Thoại: 0904801133-(84) 904801133 04 38636066-(844) 38636066
Mail to : thanglongvodao@gmail.com
Website: www.thanglongvodao.com